« Nói đảng Cộng sản và chính quyền phục vụ nhân dân là một điều sai quấy cần phải dẹp đi ».
Lời tuyên bố « lịch sử » này đã được ông Uông Dương, bí thư tỉnh Quảng Đông đưa ra vào ngày 09/05/2012 nhân đại hội đảng bộ địa phương, trong bối cảnh đảng Cộng sản Trung Quốc chuẩn bị thay đổi lãnh đạo.
Bị đè nặng bởi một quá khứ đầy tội ác đối với nhân dân và đất nước, bị lạc hướng vì những sai lầm do cuồng tín vào một chủ thuyết mà cả nhân loại đã phỉ nhổ, bị suy yếu vì những thất bại về kinh tế, tài chánh, văn hóa, vì thói khiếp nhược trước đàn anh Tàu cộng và vì sự chống đối của mọi tầng lớp nhân dân, chế độ Cộng sản Việt Nam đang nhìn thấy ngày tàn của nó đến gần.
Cái miệng có hai chức năng chánh: ăn và nói. Xưa nay ít có ai để ý đến những chức năng phụ của cái miệng – tiếng là phụ nhưng cũng không kém phần quan trọng – như : ngáp, ợ, ho, khạc, thở khi nào bị nghẹt mũi v.v… Có lẽ tại vì nó…hạ cấp quá nên bị coi thường ! Và cũng tại vì có sự coi thường đó mà người ta chỉ chú trọng dạy trẻ con học ăn học nói thôi. Thành ra, lớn lên, phần đông ngáp ơi ới không che miệng, ợ ồng ộc nghe chỏi lỗ tai, ho thẳng vào mặt người đối diện, còn khạc nhổ thì tùm lum bất cứ chỗ nào…Trong chuyện phiếm này, tôi cũng theo "truyền thống" để chỉ viết về hai chức năng " ăn và nói " của cái miệng.
Ngay sau ngày 30 tháng Tư đen tối, người Miền Nam chua chát bảo: Miền Nam nhận họ. Miền Bắc nhận hàng! Câu nói chua chát nhưng thục tế là như vậy. Đặt cái tựa như trên thấy có vẻ phân biệt Bắc-Nam, nhưng thực tế tiếc thay là như vậy!
Ngô Văn Lang
/ Văn Khang Thư Quán -
/ Bạn Đọc Viết
Nhìn vào VN ngày nay ta thấy kinh tế có vẻ phồn vinh, nhưng chỉ là mặt ngoài giả tạo. Tiền bạc là của ngoại nhân đem vào đầu tư, lợi nhuận bị các ngoại nhân chuyễn về nước họ. Ngoài các đảng viên cấp cao thuộc giai cấp thống trị có đời sống vương giả, con cái du học nước ngoài, nhưng 98% thường dân rất đói khổ. Quân-cán (gồm cả giáo sư, y tá ủng hộ sinh lý) thảy đều giựt gấu vá vai.
Minxin Pei Người dịch: Dương Lệ Chi
/ Tin Tức -
/ Nhận Định Thời Cuộc
Hiện các nhà lãnh đạo Trung Quốc dường như quá bận rộn dập tắt các đám cháy để suy nghĩ về sự tồn tại lâu dài của chế độ. Tháng trước, họ đã truất phế ông Bạc Hy Lai, ủy viên Bộ Chính trị, trong một cuộc tranh đấu quyền lực hỗn độn vào thời điểm trước khi thay đổi ban lãnh đạo mới. Tuần trước, cuộc trốn thoát táo bạo của nhà hoạt động khiếm thị, ông Trần Quang Thành, đã thoát khỏi nơi quản chế bất hợp pháp, đi đến Đại sứ quán Mỹ ở Bắc Kinh, đã gây ra một cuộc khủng hoảng khác. Khi những người cầm quyền của một trong những quốc gia mạnh nhất thế giới lại phải lo lắng về các hành động thách thức của một người mù, đã đến lúc để họ nghĩ tới một điều không thể tưởng tượng được: Đảng Cộng sản [Trung Quốc] đã đến giờ cáo chung?